VPHM 2020 là giải đấu “chính thức” đầu tiên tôi tham gia. Có thể nói, hồi hộp có cả, tôi không có kế hoạch tham giai giải này, nhưng được tặng BIB nên tôi đã tham gia, cự ly Half-marathon (21km). Giải đấu được diễn ra vào ngày 18/10/20 do Covid nên giải đổi lịch. Tôi thì đang tập cự ly Full-marathon mục tiêu sub 345 nên chạy HM ngày hôm đó không nằm trong giáo án của tôi. Tuy nhiên thành tích hôm đó cũng là thành tích tốt nhất của tôi tới thời điểm hiện tại đối với cự ly half-marathon là 1:42′. Lần đầu được nhận giải, phải nói là để được đứng bục, không phải dễ dàng gì, tôi phải đi xin kế hoạch mục tiêu chạy cho từng ki-lô-mét sẽ chạy pace bao nhiêu, nhờ có anh bạn runner Bác sĩ Hoàng Cương lên plan từng km chạy mục tiêu bao nhiêu và chạy bám theo ai để về đích.

Đi chạy gặp lại “Bồ” cũ

Giải chạy VPHM cũng là giải chạy tôi thấy khó khăn nhất bởi tôi phải đối mặt với giây phút gặp lại “kẻ ấy” kể từ ngày tôi bị hắn đá. Trước race tôi đã hối hả đi hỏi khắp cả cách xử lý nếu như tôi gặp hắn thì sẽ phải phản ứng như nào để cool đây?. Tôi hồi hộp lo lắng, nhưng thật không ngờ, tôi vừa chạy khởi động tới Hồ Hoàn Kiếm thì gặp hắn đang đi cùng hai người bạn nữa, hắn cố tổ ra “act cool” bằng cách cố trò chuyện như không có gì với tôi. Mọi chuyện áp lực hơn khi hắn lại chính trong team Pacer mà tôi định bám theo, cỡ 5 ki lô mét đầu tôi chạy theo đoàn pacer ấy, hắn vẫn cố tỏ ra nice với tôi nhưng tôi “bơ”. Sau giải tôi biết rằng thì ra gặp lại hắn không có gì đáng sợ cả, bình thường thôi, và tôi biết tôi đã “overcome” hắn.

Chuột, chuột, và chuột cắn em!!!

Trong hành trình chạy 21 ki-lô-mét, chạy một mình trong đêm, đang chạy hay tưởng như mình sẽ chén được hết mấy bạn phía trước, ai ngờ tới ki lô mét mười hai thì bị chuột rút, tổng cộng 21 km thôi mà hôm đó tôi bị chuột hỏi thăm ba lần. Trên cây cầu Long Biên ngàn năm cổ kính lạnh giá tối om, tôi chửi đời “F U C K” vì tôi biết mình đã thua rồi, nhưng tôi vẫn sẽ không bỏ cuộc, chạy đến khi phải bò ra thì thô. Vâng với suy nghĩ đó nên trong lúc đang chiến đấu với đàn chuột và chiến đấu với bản thân, tôi còn chiến đấu với những vận động viên khác nên trong lúc đó tôi đã không giữ được bình tĩnh, đã quát tháo các bạn crew khi các bạn có chút chậm trễ trong việc giúp tôi “xịt” “xịt” lạnh hay giãn chân để xử lý chuột. Sau ba lần chuột rút ấy, cuối cùng thì tôi cũng vê được đích, tuy nhiên về đích tôi ngơ ngác nhìn người giúp giữ cờ câu lạc bộ không thấy đâu (tôi luôn muốn được cầm cờ LSR về đích mà). Trời lạnh giá buốt lại càng thêm lạnh, tôi rét run bần bật bởi vì “xịt lạnh” quá nhiều.

Nhận giải!!!!

Cuối cùng thì cũng tới giây phút nhận giải, tôi và anh bạn tôi hay gọi là Coach Quang ngồi đợi nhận giải (nhưng cuối cùng anh bạn Coach về trước vì lúc đó BTC báo anh không nằm trong danh sách đạt giải). Cái cảm giác lên nhận giải vui nhân đôi khi được cầm hashtag <3 Lạng Sơn lên nhận cờ.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top