Nếu bạn đã xem bộ phim nổi tiếng đình đám 13 lý do tại sao (13 Reasons Why)[2] thì bạn sẽ hiểu được vì sao tôi lại phải thoát khỏi mạng xã hội một tháng. Nội dung của series xoay quanh một học sinh trung học – Hannah Baker, người đã tự tử sau khi phải chịu một loạt những sự việc khiến bản thân bị vũ nhục, gây ra bởi một số học sinh khác tại trường của cô.

Giải đấu VnExpress Marathon HaNoi Midnight 2020 là CÂU TRẢ LỜI cho những câu hỏi vì sao.

Mở đầu câu trả lời cho sự ồn ào của mạng xã hội là vì một cậu bạn lạ trên Facebook với bình luận nhắc đến tôi trong một bài viết. Có một ngày nọ tôi nhận được thông báo ai đó, phải rồi là cậu bạn có nick name Facebook là Nguyễn Trung Đức, Tôi kiểm tra thông tin Facebook thì thấy cậu này trong danh sách bạn bè Facebook của tôi nhưng tôi không hề biết cậu. Cậu ta nhắc đến tôi trong bình luận của một cô gái đăng bài với dòng trạng thái “Nếu ai đó cũng chạy VMM 100 tuần này và tuần sau chạy FM mà chén được em thì chắc các anh đổ gục hết quá”. Cậu ta tag tên tôi vào bài viết đó kèm theo dòng bình luận là “chị Vân Bee ăn chặt giải nhất lứa tuổi” và họ bắt đầu bình luận qua lại. Tôi đã đọc bình luận nhưng đây không phải là sân chơi của tôi, tôi chưa hề biết cậu bạn nam kia ngoài đời nhưng có vẻ cậu và bạn nữ là bạn của nhau nên họ tag tôi vào để nhằm mục đích gì thì chỉ họ mới hiểu rõ còn tôi không biết. Cô gái kia cũng không nằm trong danh sách bạn bè trên mạng xã hội của tôi. Tôi đọc bình luận và đi ra, không bình luận. Nhưng sau đó mấy hôm không hiểu lí do gì họ đã xóa bình luận đó đi. Tôi tin chắc sau bài viết này tôi sẽ hủy kết bạn với cậu bạn Trung Đức kia là 100%.

Chúc nhau đạt thành tích tốt nhưng có thực sự mong nhau đạt được thành tích tốt hay không là lí do thứ hai. Đêm trước race, có một cô bé nọ lại đăng dòng trạng thái vào Diễn đàn chạy bộ với mong muốn mọi người cổ vũ và có thể cổ vũ động viên cả “chị ong nâu” nữa nhé. Thật may mắn tôi chỉ đọc được bài đăng này sau khi kết thúc giải chạy nhưng bài đăng đó đã thành công vì đã đóng góp được vào việc tôi thấy mình được đả kích. Thực lòng mà nói, tôi vốn chẳng thân thích cô bé này. Tôi và cô bé đã không ưa nhau từ thời cấp 3 – chúng tôi học cùng trường cấp ba thậm chí còn biết rõ về nhau. Thời cấp 3 lúc đó vào khoảng năm 2010, tôi và cô chẳng ưa nhau nhưng 10 năm sau gặp lại trong bộ môn chạy bộ thì tính tình cô ấy theo tôi vẫn không hề thay đổi – vẫn cái miệng xinh đẹp nhưng hay nói mỉa mai người khác ấy. Cô đã thành công trong việc đả kích người khác rồi. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Chính sự kỳ vọng của bản thân, cũng là nguyên nhân thứ ba khiến tôi phải rời khỏi mạng xã hội một thời gian. Nếu như tôi không kì vọng vào bản thân muốn giảm thành tích chinh phục cự ly Full-marathon rút ngắn xuống 3 phút để đạt thành tích mơi cho cá nhân là FM 339 thì tôi không áp lực tới mức phải tìm người làm pacer (người dẫn tốc) cho mình tại giải. Phải tôi cũng nghĩ rằng mình sẽ dành vị trí thứ nhất giải lứa tuổi nhưng vẫn muốn tham lam giảm thành tích xuống sâu hơn 3 phút so với thành tích trước (FM 342) của lần chạy Long Biên Marathon 2020 trước đó 27 ngày. Việc nhờ cậy pacer dẫn tốc đã dẫn tới lí do thứ tư – sự ồn ào của mạng xã hội có thể dẫn tới những hậu quả không lường.

Sai chiến lược dẫn tới lí do thứ tư. Có lẽ anh bạn dẫn tốc và tôi kết hợp không hợp nhau bởi anh luôn muốn tôi chạy HM hay 30 ki-lô-mét đầu tiên là chạy hết sức rồi mới chạy chậm lại, theo tiếng anh người ta gọi là chạy “positive splits” . Có lẽ đây sẽ là cách phù hợp với anh nhưng nó không hợp với tôi vì tôi cũng nói với anh là tôi hợp chạy negative splits (chậm trước nhanh sau). Cũng có thể anh nghĩ tôi có thể chay được FM 330 nên anh đã mong muốn đưa tôi về đích với tốc độ mà ai cũng nói tốc độ 30km đầu hôm đó đó là tốc độ của FM 32x. Sai chiến lược nên đã dẫn tới sự đáng tiếc không nên có trong lúc thi đấu và sau thi đấu. Đó là tôi phải nằm ra đường kêu cứu vì đàn chuột hỏi thăm. Dẫn tới một loạt tiếp những câu trả lời vì sao tôi thấy mạng xã hội thật ồn ào. Khi tôi đọc được những dòng đả kích trên mạng xã hội thì tôi giận anh và tỏ ý trách anh chỉ mong anh có thể động viên nào ngờ anh cũng trách lại tôi – cảm giác như tôi không được người thân ủng hộ mình. Tôi trích dẫn một đoạn tiếng anh về negative splits vs opposite splits để mọi người hiểu hơn.

“Negative splitting is the ideal way to run a long-distance race such as a half or full marathon.3 However, many runners do the opposite by going out too fast in the beginning, and then slowing down significantly in the second half of the race. It’s a common mistake. Because you feel rested and strong in the beginning, so it’s tempting to go out fast.”

Bức ảnh được chụp lúc tôi bị chuột hỏi thăm trong cuộc đua VnExpress Marathon hanoi Midnight

Cái miệng làm khổ cái thân là lí do thứ năm. Trang cá nhân mạng xã hội của bạn đấy nhưng không có nghĩa thích bình luận hay viết gì thì viết. Có một anh nọ là bạn của tôi vô tình đã để tôi bộc lộ cảm xúc trong bình luận của mình rằng tôi ghét cô gái đó, chúng tôi không chung thuyền nên đừng nhắc cô đó khi có tôi. Anh chàng liền đáp vui ddufaf với hàm ý chắc đàn chuột cắn em là do đàn chuột bên ấy thả ra cắn em. Không phải cái gì cũng nói trên mạng xã hội được, đó là bài học tôi học được sau khi những dòng bình luận ấy được ai đó chụp lại và gửi cho cô bé. Đáp trả lại là những dòng trạng thái đầy ẩn ý với nội dung chính hàm ý rằng “kẻ thắng thời là kẻ biết lượng sức mình; là mạnh nhất nếu biết chớp lấy thời chứ không phải kẻ nhanh nhất, và Gửi chị lứa tuổi của em, em không thả chuột căn chị, là chị không biết lượng sức mình tự hại mình thôi”. Tất nhiên về sau đó và tới thời điểm này không hiểu vì lí do tự thấy mình “sao sao” hay gì mà cô bé đã tự sửa bài viết và bỏ những câu đó đi.

Nhiều năm trước có cô gái mang tên Vàng Anh trong show “Nhật ký Vàng Anh” tự tử không thành do bị cộng đồng mạng chia sẻ clip nhạy cảm thì sức ảnh hưởng của những bài đăng hay chia sẻ trên mạng xã hội của những kẻ xa lạ là đòn bẩy khiến tôi thấy mạng xã hội thật ồn ào – đó là lí do thứ sáu. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần làm việc mà giọt nước mắt tôi lăn dài trên má trước màn hình máy tính tại bàn làm việc ở văn phòng. Một anh lớn tuổi đăng bài với dòng trạng thái đoạn trả lời câu hỏi “phỏng vấn” như thể họ là người nổi tiếng. Những dòng “phỏng vấn” và trả lời “phỏng vấn” ấy như vết dao cứa vào tôi hay do tôi quá nhạy cảm khi dòng nào họ cũng nhắc tới dòng chữ mang hàm ý “biết lượng sức, và quan trọng không bị chuột rút”. Phải có lẽ tôi không biết thân biết phận nên đã không lượng sức mình nên đã bị chuột rút ở giải để mọi người được dịp đăng bài “phỏng vấn” cười hả hê người khác.

Mọi chuyện cũng sẽ dễ thở hơn nếu như Nhiếp ảnh gia giải chạy không giúp đôi bạn nam nữ yêu nhau lưu giữ lại khoảnh khắc hôn nhau ở đích. Nếu như không phải chính 2 người ở bài Chạy bộ và mọc sừng thì có lẽ tôi đã không cảm thấy mọi thứ trên đời này đều quay lưng với mình đó là lí do thứ bảy.

Có lẽ những lí do trên chưa đủ mạnh để khiến tôi bị ảnh hưởng nhiều NẾU TÔI CÓ CHỖ DỰA TINH THẦN SAU NHỮNG ỒN ÀO CỦA MẠNG XÃ HỘI . CHÍNH NHỮNG NGƯỜI THÂN – SỰ bấu víu niềm tin cuối cùng ĐÃ ĐẨY TÔI ĐẾN ĐƯỜNG CÙNG

Mọi sự so sánh đều là khập khiễng!

Sự so sánh ấy khiến tôi tin rằng phải tôi kém cỏi là nguyên nhân thứ tám khiến tôi thấy mạng xã hội thật ngạt thở.

Nếu như không phải trong cùng một buổi sáng tôi đọc được những bài phỏng vấn hay những đoạn chat hội thoại từ những người thân của mình thì chắc tôi không bị áp lực tới mức phải khóc kêu cứu!!!

LẠI NỮA!!! KÊU CỨU với anh bạn nhưng chính sự ngưỡng mộ của anh lại đóng góp là lí do thứ CHÍN làm tăng thêm sức ép khiến dòng lệ tôi rơi nhiều hơn.

Sự ngưỡng mộ này là một cách gián tiếp nói rằng tôi kém cỏi. Chỗ dựa cuối cùng cũng không bảo vệ tôi. Tôi đáng thương và kém cỏi hơn bao giờ hết.

Khi niềm tin đặt lên vai bị phản tác dụng. Có lẽ tôi đã quá áp lực với suy nghĩ của mọi người rằng tôi sẽ chiến thắng. Mọi sự so sánh và khích tướng phản tác dụng là lí do thứ mười. Sự khích tướng của anh bạn nói rằng nếu tôi không làm được thì là tôi kém cỏi- điều đó đã in vào trong tâm trí tôi, tôi tự nhủ mình phải cố gắng bằng mọi giá. “Kết quả sẽ là câu trả lời”. Và đúng tôi kém thật.

Liệu tôi có vượt qua cơn sóng gió của mạng xã hội này để tiếp tục hay không khi ngày nào tôi cũng đọc được những bài đăng hay những dòng tin nhắn tương tự như trên. Đây được coi là một hình thức bắt nạt, tiếng anh gọi là “Bullying” tương tự như ở trường học, một cô bé bị cả đám bạn hay tất cả mọi người trì trích, chắc hẳn một ngày nào đó cô bé sẽ nghĩ đến đường cùng quẫn hay cũng như cố gai Hannah Baker trong bộ phim “13 reason why” đã bị chính các bạn của mình ép đến mức phải tự tử.

May mắn thay tôi đã được cứu ra khỏi những ồn ào đến tiêu cực có thể giết người của mạng xã hội ấy bằng cách Anh bạn hỏi tôi tham gia thử thách off Facebook một tháng với điều kiện không được đăng bài Facebook không được online Facebook chỉ được dùng messenger và vào clb LANGSON Runners club để đăng bài nếu cần. Đổi ngược lại nếu tôi tham gia thử thách anh sẽ làm tặng tôi website cá nhân dạng như blog. Tôi thấy đây là cứu tôi – tôi chỉ được lợi chứ không có gì là thử thách tôi cả. Tôi liền nhận lời đồng ý. Và đó là lí do thứ 11 khiến tôi thấy mạng xã hội thật ồn ào và tôi cần phải thoát ra khỏi nó.

2 thoughts on “CHẠY BỘ & TRẦM CẢM MẠNG XÃ HỘI”

  1. Pingback: Làm gì khi cảm thấy bị trầm cảm - Sunglass On Head

  2. Pingback: Thành tích hay niềm vui, cái nào quan trọng? - Sunglass On Head

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top