Vietnam Trail Marathon 2021 đang đến rất gần, chỉ còn cách ngày diễn ra cuộc đua khoảng 21 ngày. Cuối cùng thì tôi cũng có một tấm vé để “say hi” với VTM. Những thứ không có được càng làm cho ta khao khát có được và cảm giác tiếc nuối hơn bao giờ hết khi tôi click vào trang web của BTC hiện ra dòng chữ “cổng đăng kí đã đóng”, tôi hớt hải vội vã đi kêu than bạn bè là chậm rồi. May mắn thay nhờ có mối quan hệ nên được anh chị em trong giới chạy bộ mà tôi đã có cơ hội mua được một tấm vé “late” cho giải VTM 2021. Mọi chuyện rồi sẽ ổn nếu chưa ổn chưa phải cuối cùng đó là bài học tôi học được từ phim 3 chàng ngốc mà tôi xem cách đây khoảng gần 10 năm. Còn gì tuyệt vời hơn từ việc kết bạn đúng không?

Tấm vé đi VTM trên tay, tôi bắt đầu lên kế hoạch tập luyện. Thời gian qua gấp, cái tôi cần rèn bây giờ là kĩ năng và khả năng updownhill nên tôi hỏi anh bạn người đẩy tôi xuống hố trail, sau một hồi thảo luận chúng tôi thống nhất cuối tuần tôi sẽ đan xen chạy Hàm Lợn cung 27km và hoặc luyên updownhill từ chân dốc tới đỉnh dốc và xuống tới dốc Há mồm thì lặp lại 4 lần tương đương khoảng 26km.

Để kịp cho chuyến di chuyển từ nội thành Hà Nội và kịp chuyến bus của BTC thì buổi sáng tôi thức dậy lúc 4 giờ sáng để chuẩn bị, nhiệt độ điện thoại báo khi ấy là 10 độ C. Không những phải hi sinh buổi sáng dậy sớm tôi còn phải hi sinh cả những buổi ăn cưới đám bạn cấp 3 trùng ngày, đam mê mà, không ai là tố chất sẵn cả, mọi thứ cần trải qua quá trình tập luyện, tôi luôn tin là như vậy.

Vì chạy trail rất mất thời gian, đối với cung 27km mùa đông này thường nhanh thì cũng mất 4 giờ đồng hồ tức là khoảng 12 giờ trưa, vậy là lúc đó bụng rất đói rồi. Vì sáng phải thức dậy sớm và cũng sợ ăn nhiều đau bụng khi tập luyện nên sáng đó tôi chỉ lót dạ mình được một nắm xôi từ hôm trước lấy phần từ đám cưới của đứa bạn, LOL. Mang theo 2 chai nước lọc 500ml với thời tiết lạnh như này thì tôi dùng không hết. Cũng thủ cho mình gói gel năng lượng nhưng tôi không dùng tới vì tôi cũng không thích mấy ăn những gói như thế lắm, hạn chế được thì tôi sẽ hạn chế, thay vào đó dọc đường tôi ăn 2 quả chuối và mấy miếng lát ổi được bổ dọc đường nghỉ ngơi và mấy cái kẹo lạc của anh bạn cùng chạy chia sẻ cho.

Đi một ngày đàng học một sàng khôn là có thật. Cứ nghĩ sẽ cô đơn một mình trong chuyến đi này mà nào ngờ gặp ngay 2 anh chị người quen trong team Hồ Lộn. Nếu như chạy một mình như mọi khi- mải mê chạy thật nhanh để hi vọng chinh phục những mốc thời gian mới rút ngắn hơn thì tôi sẽ chẳng thể nào mà được chia sẻ những kinh nghiệm quý báu từ những “run mates” ngày hôm đó. Những kinh nghiệm được chia sẻ với tôi là rất quý báu. Tôi sẽ chẳng thể nào mà biết được cách chạy bằng “gain” thay vì chạy thep “pace”. Đúng vậy, đây là điều chia sẻ với tôi rất quý báu, anh chia sẻ chạy trail này cần chạy theo gain để phân bổ sức cho hợp lý kẻo hết xăng trước khi đến chợ (hết sức trước khi về đích). Chạy theo “gain” theo anh chia sẻ là cài map của cung đường đó vào đồng hồ và nhìn đồng hồ thấy phía trước có dốc thì nên để dành sức để lên đỉnh chứ đừng vì thấy đường bằng mà chạy ầm ầm tí tới dốc thì mình đã hết sức rôi; hay chạy theo gain sẽ biết được phía trước dốc dài bao xa để biết được có cần phải dùng gậy hay không, nếu không chạy theo gain mà dốc ngắn lại mang gậy ra dùng thì sẽ tốn thời gian hơn trong việc chuẩn bị gậy. WOw chia sẻ hữu ích, tôi sẽ cố gắng học cách nhìn map khi chạy trên đồng hồ. Ngoài ra anh cũng chia sẻ em nên tự biết chuẩn bị đồ support cho mình không nên chờ vào suport của BTC nếu như BTC không có thì em sẽ phải thế nào? Đúng, chúng ta nên tự biết support cho mình trong race tránh ỷ vào BTC. Nếu như đi chạy một mình thì tôi chẳng thể nào biết được cách xử lý tình huống nếu như đang trong race mà bị lạc. Anh chia sẻ nếu chạy một đoạn không thấy đánh dấu chỉ đường của BTC nữa thì em đừng tiếp tục chạy nữa sẽ càng lạc xa đó. Tuyệt vời! Thanks for sharing!.

Muốn đi nhanh thì chạy một mình, đi xa thì đi cùng đồng đội. Đúng vậy, nếu cứ mải mê chạy theo sức thì có lẽ tôi sẽ không có những phút giây enjoy myself, enjoy the mountain views, sẽ chẳng thể nào có những tấm hình xinh lung linh với khung cảnh hoang dã núi rừng. Vì biết dừng lại chạy cùng bạn bè mà tôi đã không thấy mệt cảm giác như vắt kiệt sức nếu tôi bám theo những người dẫn đầu, có những cuộc trò chuyện và chia sẻ như vậy. Đây là tập luyện chứ không phải “race” nên hãy “enjoy” nhé.

Buổi traincamp ấy mà tôi lại có thêm bạn mới. Chẳng hiểu sao có 2 chàng trai chạy theo sau tôi đoạn cuối đổ dốc và trò chuyện trao đổi khen tôi chạy tốt, vì team họ đi picnic cuối tuần mà họ lại là những người đam mê chạy nên tranh thủ lên leo dốc cỡ 6km và vô tình gặp tôi, họ còn ngỏ ý mời tôi ra ăn trưa giao lưu cùng mọi người ở buổi picnic. Ơ mỗi chuyến đi là lại thêm nhiều điều mới mẻ, be happy, be yourself, mọi thứ sẽ tự đến, may mắn là do em tạo ra!

Bộ gear tôi dùng cho buổi traincamp ấy là giày áo vest The Nike Trail Vest;  Nike Air Zoom Terra Kiger 6, bó bắp chân R2 OXYGEN – BLACK EDITION 2020 của compresssports; quần running race của Nike và áo puma running. Ôi trời ơi, trời lạnh 10 độ C mà mặc cái quần kia thì chỉ cần dừng lại nghỉ ngơi là tôi thấy rét căm căm, cần phải chạy ngay để không bị thấy lạnh, bài học cho việc mặc quần ngắn như vậy nữa là toi đã bị cây xiên xước hết đùi luôn, kinh nghiệm rút ra là nên mặc quần dài hoặc ít nhất quần lửng tới gần gối. Bó R2 Oxygen đều làm cho cơ bắp chân cảm thấy chắc chắn và được bảo vệ tốt hơn, thật vậy R2 Oxygen giảm độ rung cơ bắp lên đến 30% [so với khi không sử dụng ống bó chân] nên khi đeo bó bắp chân đã từng giúp mình chống chuột rút ở phần bắp chân tại giải đấu VPHM 2020, thay vào đó mình bị chuột rút ở bẹn (chỗ không đeo bó bắp chân). Chiếc áo vest thì theo mình là perfect, mình chưa dùng các dòng khác nhưng chiếc áo vest này màu sắc trẻ trung, nhẹ nhìn rất thời trang, được thiết kế với nhiều túi để đựng nước và đồ dùng khác rất chặt không lo rơi. Ngoài ra mình cũng từng nghĩ về việc mua gậy leo núi (trekking poles) nhưng nghe mọi người chia sẻ có khi dùng không quen thì sẽ còn thành vật chướng khi đem theo gậy, và giá của đôi gậy cũng rất đắt đỏ theo thôi nếu bạn chuyên đi trail thì đầu tư cũng tốt, nhưng do tôi không xác định sẽ chuyên trail nên vì lẽ đó tôi quyết không mua và vẫn thấy mình vẩn dẫn top khi không cần gậy, tuy nhiên cũng không thể phủ nhận nhưng chức năng của gậy được, gậy giúp bám chắc hơn sẽ giúp tiết kiệm sức hơn.

Tập luyện trail hiện cũng không còn quá khó khăn nếu ai muốn tập tranh thủ một buổi cuối tuần tại Đồng Đò hay Hàm Lợn. Hàm Lợn cách trung tâm Hà Nội khoảng 40km theo hướng cao tốc Bắc Thăng Long – Nội Bài. Để di chuyển tới được Hàm Lợn thì tôi ghép đoàn cùng với BTC activ. Activ thường tổ chức các buổi traincamp như này thường xuyên vào mỗi chủ nhật hàng tuần, đến nay đã diễn ra tới traincamp 26 rồi. Chỉ với 100k cho vé bus di chuyển 2 chiều thật thuận tiện cho những ai muốn tập luyện mà không có phương tiện di chuyển, ngoài ra trước đây BTC còn có team support hoa quả nước ở đoạn dốc Há Mồm, việc của mình là đóng 50k còn lại để BTC lo, bao gồm luôn cả tắm nước nóng sau chạy nữa, tuyệt vời đúng không ạ?

2 thoughts on “Chạy trail tại Hàm Lợn – Đi chạy bộ một ngày đàng học một sàng khôn”

  1. Pingback: Nếu một ngày chuyến chạy bộ ấy là chuyến cuối cùng! - Sunglass On Head

  2. Pingback: Luyện dốc để vào race dốc chạy tốt hơn- Train for a hilly race ! - Sunglass On Head

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top