Sự hinh sinh trong lúc chinh phục mục tiêu của mình tiềm ẩn nguy cơ cao hơn khi tham gia chạy trail địa hình. Ta chẳng thể nào biết được liệu chuyến đi ngày hôm nay ta còn có thể trở về hay không. Ngày hôm nay tôi đã phải trải qua cảm giác và suy nghĩ liệu ngày hôm nay tôi có thể trở về nữa không, hay tôi sẽ bỏ mình nơi đây trong lúc đang miệt mài theo đuổi những con dốc và cự ly dưới tiết trời mưa nặng hạt và trên đỉnh núi gió thổi tưởng như bay cả người đi.

Hình ảnh bếp lửa được chụp tại ngày hôm đó lúc mọi người khởi động chuẩn bị xuất phát

Có những niềm đam mê được gọi là “Kẻ Điêng”. Chiếc xe lăn bánh chở những con người chung mục tiêu là rèn luyện chạy trail, họ chẳng ai hết đều là những người thích chạy bộ. Khi xuất phát thời tiết vẫn là những cơn gió rít lạnh của mùa đông nhưng chẳng thể ngờ được gần tới điểm xuất phát thì nhận được tin trên đó đang mưa và hạt mưa cũng bắt đầu đổ nặng hạt trên con đường chiếc xe chở chúng tôi di chuyển tới điểm xuất phát. Ngồi trên xe tôi thầm nghĩ, mưa vậy chắc mọi người chẳng ai đi chạy đâu. Không! tôi mới là kẻ bị điên khi một mình tôi trong đám đông những Kẻ Điêng mà mang trong mình suy nghĩ như thế. Phải, chẳng ai là có ý nghĩ sẽ bỏ cuộc. Mọi người chờ mưa ngớt tới hơn 7 giờ sáng là xuất phát, không một ai bàn lùi!.

Hình ảnh những “Kẻ Điêng” bắt đầu xuất phát

Như bài truớc “Chạy Trail Hàm Lợn – đi một ngày đàng học một sàng khôn“- mình chia sẻ mình đang tập thể lực cho giải VTM 2021, thì hôm nay mình plan tập Hill Repeats (lặp lại 2 vòng tức 2 lần xuống dốc 2 lần lên dốc) Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nghĩ nếu như tôi đi chung số đông, nhưng không, tôi lựa chọn đi riêng lối vì tôi muốn tập Hill Repeat. Chia ngả lối đi, trời bắt đầu mưa nặng hạt hơn, tôi bắt đầu lên đỉnh cao hơn và những cơn gió rít kẽ tai thổi mạnh hơn, gió ơi gió đừng thổi em đi là những gì tôi nghĩ. May mắn chiếc mũ của áo mưa đã giúp làm ấm tai tránh những tiếng gió rít ấy. Bắt đầu thấy lo lắng cho lựa chọn của mình, nỗi lo sợ ấy như được nhân lên 10 lần khi một anh bạn đồng run nam nhi cao to nào đó chạy ngược lối tỏ vẻ hớt hải với vẻ mặt lo lắng lắc đầu nói anh phải quay lại thôi, gió to mạnh quá em ạ, anh không chuẩn bị đủ, tôi thấy anh xuất hiện trong cái khung cảnh đỉnh núi không một bóng người đã làm tôi đủ sợ hãi và giật mình rồi, nay vẻ mặt anh còn toát lên như thể phía trước là nguy hiểm, tốt nhất em đừng đi nữa. Tôi năn nỉ anh chạy tiếp cùng mình và chia sẻ kế hoạch của mình là Hill Repeats. Vẻ mặt lo lắng ấy nói không, và bóng anh cứ xa dần, khiến tôi lo sợ hơn.

Hình ảnh anh bạn lắc đầu bỏ về khi thấy gió thổi quá mạnh và mưa quá nặng hạt

Tôi đành bất lực khi không thuyết phục được anh đi cùng mình, tôi đi tiếp con đường mình chọn, đi thêm được một vài trăm mét tôi bắt đầu thấy sợ hãi hơn để rồi đặt hỏi bản thân liệu rằng mình đang lựa chọn đúng hay sai, tiếp tục hay dừng lại, rồi chuyệng gì sẽ xảy ra nếu như mình gặp chuyện không may như bỏ lại tính mạng thì có đáng không? nghĩ tới một anh bạn đồng run gặp tai nạn bị lũ cuốn trôi tại giải trail địa hình tại Đà Lạt thì tôi càng lo lắng hơn, tôi bắt đầu nghĩ về gia đình, liệu tôi đã kịp chào cha mẹ chưa nếu như lần này là lần cuối tôi trở về?. Đang mập mờ những suy nghĩ trong nỗi sợ hãi thì có một chàng trai chạy như băng lên, tôi vui thể hiện ra mặt, vội vã trò chuyện để hỏi xem có thể bấu víu đi chung anh cho bớt sợ không, nhưng anh đi khác cung đường và tôi cũng không thể nào bám theo anh được, dấu vết và hình bóng anh cứ xa dần trong thời gian cỡ 1-2′ tôi không thể thấy anh nữa, phần vì anh chạy quá nhanh so với sức tôi, phần vì trời mưa sương mây mù nên tầm nhìn hạn chế, chắc chỉ khoảng 3-5m tôi nghĩ vậy. Mất dấu vết anh tôi lại tự mình đi, vừa đi tôi vừa ngoái đầu nhìn lại phía sau để suy nghĩ về quyết định của mình, liệu con đường mình đang đi có đúng hay không? Cảm giác với con đường phía sau ngun ngút xa tầm ngắm, con đường phía trước thì vô vọng không lối đi dưới đám sương mù khi ấy trong tôi tưởng như rằng đây là một chuyến phiêu lưu mạo hiểm hay một chuyến kinh doanh startup, quay lại không được, đi tiếp cũng là nguy hiểm. Mọi quyết định đều là mạo hiểm lúc này, chỉ là bên nào mạo hiểm nhiều hơn, bỗng ý chí suy nghĩ không cho phép bản thân quay đầu lại và bỏ cuộc giữa chừng đã đẩy đôi chân tôi đi tiếp.

Nhiệt độ và thời tiết khi ấy thật khắc nghiệt, may mắn có chiếc áo mưa nên tôi tránh được ướt và gió phần nào, rồi tôi chợt nghĩ vậy mới đáng khâm phục cho những ai chinh phục cự ly 70km, 100km họ đi xuyên rừng từ đêm này qua ngày hôm sau, cũng có khi gặp những lúc thời tiết không ủng hộ, nào là mưa nào là gió rét nào là đói, mệt và buồn ngủ vậy mà họ vẫn chinh phục không bỏ cuộc, thật đáng khâm phục – chỉ khi chính bạn trải qua bạn mới thấu hiểu được hết. Suy nghĩ một hồi thì cũng tới lượt vòng lại, may mắn lần quay lại đầu tiên này thì tôi gặp nhiêu người hơn, họ xuất phát sau và vì thế mà nhờ họ giúp chụp được mấy tấm hình kỉ niệm.

Cũng vì lượt quay lại mà gặp những người cùng “Điêng” giúp đỡ. Có một anh chàng nọ tôi chẳng quen anh, nhưng chắc phần vì đều ngưỡng mộ tinh thần chinh phục thử thách của đối phương nên sau một hồi trò chuỵen lượt đi lần đầu và lượ gặp lại lần hai các anh đã cho tôi mượn chiếc gậy của mình vì các anh đang xuống dốc đề hoàn thành mục tiêu của mình rồi. Chẳng ngại ngần tôi cũng nhận lòng tốt luôn. Nếu như ở bài “Chạy Trail Hàm Lợn – đi một ngày đàng học một sàng khôn” trước tôi có chia sẻ về việc nên mua gậy hay không, thì hôm nay tôi đã có một trải nghiệm với việc dùng gậy, thì tôi nhận thấy rằng nếu có điều kiện thì mua đi, hôm nào muốn dùng thì có, không muốn dùng thì để ở nhà chẳng sao, vì thực ra hôm nay lượt hai đoạn lên dốc tôi đã đi nhanh hơn lúc lần 1 không có gậy, 1km leo dốc ấy mà tôi rút được khoảng gần 2 phút và cũng giúp tôi tiết kiệm sức hơn. Mọi quyết định là ở bạn.

Cũng lần quay lại thứ hai trong bài Hill Repeat hôm nay mà tôi được chứng kiến cảnh một cậu bé cỡ 5-6 tuổi đứng trên đỉnh núi cao gọi Ba mình nhanh lên, “con đã lên tới đỉnh rồi này Ba”, mà mình chợt nghĩ nếu như trẻ ta không tập luyện, mai này già đi ta sẽ ra sao khi sức khoẻ không có? và thật đáng khâm phục những cậu nhỏ ít tuổi mà leo khoẻ mạnh như vậy.

Hình ảnh cậu bé gọi Ba mình nhanh lên vì cậu đã lên tới nơi rồi mà Ba mình vẫn còn ở dưới xa

“Rủi ro luôn là 1 phần của trail running. Chính vì thế với nhiều người trail running giống như là một cuộc phiêu lưu hơn là một môn thể thao” – trích một bình luận của anh bạn tôi. Phải, tôi đã hiểu được nỗi lo lắng về sự rủi ro ấy khi suy nghĩ liệu chuyến đi này có là chuyến đi cuối cùng của tôi không?. Nhưng cuộc phiêu lưu ấy tuyệt vời khi bạn chinh phục được mua tiêu. Nửa đầu mục tiêu của tôi được hoàn thành tôi cảm thấy tích cực và muốn chinh phục tiếp lần hai hơn bao giờ hết. Bao nhiêu nỗi sợ hãi đã bị xua đuổi khi hoàn thành lần một và thấy mình vẫn “safe” – thực ra nỗi sợ là bạn tự vẽ ra để cản trở bạn không thể vượt qua vùng an tòan (Comfort Zone) mà thôi. Một khi đã vượt được khỏi ranh rới ấy thì bạn sẽ mạnh mẽ hơn thấy cuộc đời còn nhiều điều ý nghĩa để chờ khám phá. Nhưng dù thế nào cũng phải đặt “safe” lên trước nhé, đừng để người thân gia đình kẻ ở lại đau buồn vì kẻ ra đi.

Nói về ăn uống thì may mắn chuyến đi này mình kịp ăn một chiếc bánh bao lúc 4:30 am; và một bán miến lúc cỡ 6:30am tại nhà chị bán hàng. Trưa về cũng lại miến tiếp. Ôi trưa thì đói lắm, sáng phải ăn thật cẩn thận chứ tập luyện gì tới cỡ hơn 12h chưa về quá bữa thì mình nghĩ sẽ phản tác dụng của việc tập thể thao.

Ảnh bát miến

Chuyến phiêu lưu ngày hôm nay của mình là mạo hiểm nhưng chưa rủi ro. Sẽ chẳng thể nào biết được hết những rủi ro, đi để trở về chứ đừng để kẻ ở lại nhắc “chuyến đi cuối”. Mình luôn nghĩ về mẹ mình và mọi người trong gia đình rằng “chuyện gì sẽ xảy ra nếu như chuyến đi này mình không quay về và là chuyến chạy cuối cùng của mình”.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top