Tiền Phong Marathon (“TPM”) năm 2021 được tổ chức tại thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai với những con dốc trập trùng là điểm nhấn của giải đấu này. Tiền Phong Marathon là giải đấu Quốc gia thuộc Liên đoàn Điền kinh Việt Nam phối hợp tổ chức.

National Championship/ Tiền Phong Marathon 62nd – Pleiku – Gia Lai

Sự danh giá cuả giải đấu Quốc gia và việc chọn vđv Seagame 31

Lí do đầu tiên khiến mình đăng ký giải này chỉ đơn giản vì bạn mình nói: “you must join”, thế là mình đăng ký thôi. Tiền Phong Marathon có lẽ ai cũng biết đến nó bởi độ lâu đời của nó rồi, thật vậy, đến lần thứ 62 rồi, mà mãi tới bây giờ mình mới có dịp tham gia giải đấu này, độ tuổi của giải còn nhiều hơn số tuổi của mình, thậm chí gần gấp 3 lần lận. Marathon vẫn luôn là mới đối với một người mới xuống hố hơn 1 năm như mình, nên giải nào chưa tham gia mình phải tham gia cho biết. Và quả thật, giải đấu này mang tầm cỡ Quốc gia nên có chút truyền thống nhưng cũng cải tiến để theo kịp hiện đại. Tại giải đấu, mình nghe bạn bè mình chia sẻ rằng, Tiền Phong Marathon trước đây chỉ tổ chức cho các vận động viên chuyên nghiệp, có khi chỉ có mấy trục vận động viên tham gia, nhưng giờ đây họ đã cải tiến, mở rộng để các vận động viên phong trào tham gia nữa, vậy là trong đó có cả mình có cơ hội được tham gia giải đáu danh giá lâu đời và có cơ hội tham gia thi đấu cùng các vận động viên chuyên nghiệp của Việt Nam. TPM cũng là một trong hai giải đấu mà Liên đoàn chia sẻ sẽ chọn vận động viên thi đấu tại giải Seagame, cũng vì đó mà các anh chị trong CLB tôi hứa sẽ tài trợ tiền mặt mua giày và tiền mua dinh dưỡng để cổ vũ nếu ai đó dành được tấm vé đi Seagame tạo thêm động , lực cho tôi khi tôi ghi danh tại giải đấu này.

Van Bee trên bảng xanh là tên của mình nhé mọi người, hiu hiu

Hàng thông trăm tuổi – điểm nhất của giải đấu

Điều thứ hai mình thích ở giải đấu này là sự cổ vũ của người dân, có lẽ đây là điểm nhất mạnh nhất của giải, và hầu như vận động viên nào cũng cảm thấy đây là điều tuyệt nhất của giải và họ cảm thấy như được nạp thêm năng lượng khi chạy qua đây. Phải, đó là đoạn chỗ hàng thông trăm tuổi. Tại đây, BTC bố trí rất nhiều người dân địa phương và các em nhỏ học sinh đứng xếp thành hàng dài cỡ mấy trăm người để cổ vũ vận động viên, nếu chỉ cổ vũ thôi thì chắc không tới mức là ấn tượng khó quên, có những người mặc trang phục dân tộc cầm những dụng cụ như kiểu vũ điệu cao nguyên để cổ vũ chúng tôi. Thật tuyệt vời, khi chạy qua đây, bản thân tôi cũng cảm thấy vui và hạnh phúc. Tôi nở nụ cười vừa chạy vừa dơ tay chơi đùa cùng các em nhỏ (mọi người có thể xem ảnh bên dưới để hình dung ra tâm trạng của các vận động viên khi chạy qua đây). À chỉ có cự ly 42km mới chạy qua đây nhé.

Gia Lai trập trùng – điểm khác biệt

Có người nói rằng, những con dốc thật đáng sợ, cũng có thể, nếu chúng ta không thường xuyên tập dốc mà chỉ chạy đường bằng, may mắn thay mình lần này cũng chăm chạy dốc nên con dốc tại Gia Lai với mình chỉ là những con đường trập trùng tuyệt đẹp, không hề khó. Bên cạnh những con dốc trập trùng có người sợ rằng nắng gió lắm, nhưng thực chất cái nắng của Gia Lai không khắc nghiệt như nắng gió ngoài miền Bắc, hoặc có thể ngày hôm đó mình không đặt mục tiêu quá áp lực nên mình thưởng thức khung cảnh, con đường, con người nhiều hơn là những áp lực phải chạy sub này sub kia. (Mọi người xem ảnh để hình dung một phần nào những con dốc và cơn gió của TPM)

Sự mến khách của người Gia Lai

Ngay từ giây phút tôi đặt chân xuống sân bay, từ chú taxi tới cô chú nhà nghỉ (nơi tôi thuê phòng), cho tới giám đốc tỉnh (không chắc đúng chức danh lắm), họ đều thân thiện, cởi mở, và mến khách. Chỉ khi bạn tiếp xúc với họ bạn mới hiểu được họ thân thiện tới mức nào. Đến tận sáng ngày hôm sau khi giải đấu kết thúc rồi mà tôi vẫn nhận được sự ngưỡng mộ từ những người dân ở đây, họ ngưỡng mộ khi tôi một cô giá nhỏ bẻ lại chạy được 42km, họ lại càng ngưỡng mộ và hỏi han nhiều hơn khi biết tin tôi đạt giải. Họ thân thiện lắm, họ tò mò về những con người chạy mấy trục ki lô mét như thế, họ ngồi cùng cười và cùng nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ và trìu mến. Ví dụ chứng minh là chú Giám đốc tỉnh khi trao giải rất tôn trọng lòng yêu quê hương của tôi qua việc chú giúp tôi cài hoa vào tay khi tôi đang bận giữ cờ yêu quê hương mình (xem ảnh thấy liền), thậm chí chú còn xin chụp tôi tấm hình chắc vì thấy đứa bé này nó yêu quê nó tới mức vậy sao khi thấy tôi cầm cái lá cờ có nội dung “Tôi <3 Lạng Sơn”

Đồ ăn ở Plieku quá rẻ để thử hết mọi thứ

Thật shock khi thanh toán ăn ngập miệng 3 người bao gồm đồ ăn đô uống thịt bò, thịt gà… (không nhớ các món mình đã ăn) tại nhà hàng sang trọng nhưng chỉ có quanh quanh 500k. OMG, bạn tin được không, nếu như ở thành phố lớn như Hà Nội hay Sài Gòn, Đà Nẵng hay thành phố phát triển về du lịch, tôi đảm bảo bữa ăn đó chắc đắt gấp đôi. Những nhà hàng ở đây trang trí cũng rất đẹp và rộng rãi(tôi không có thói quen chụp đồ ăn nên không có ảnh minh hoạ rồi hiu hiu). Tối đến ra chợ ăn đêm ăn 03 người ăn cả chợ hết có hơn 200k hixx. Quá rẻ cho chuyến du lịch này của tôi.

Pleiku em đẹp tuyệt vời

Tới Pleiku có quá nhiều điạ điểm đẹp để thăm quan. Trong bộ racekit của BTC chuẩn bị chúng tôi cả cuốn cẩm nang du lịch Pleiku, nhưng tiếc là chúng tôi không đi được hết vì thời gian có hạn, nhưng Pleiku đẹp như lời bài hát là có thật đó mọi người. Tuy nhiên Tôi đi chơi cũng ít địa điểm thôi, cụ thể tôi đi được Biển Hồ, Đồi chè, Đập, và định đi Núi Chư Đăng Ya nữa nhưng mà tối muộn không kịp đi. hixxhixxx. Dưới đây là một số hình ảnh tôi chụp khi đi chơi tại Pleiku, mọi người cùng xem nhé, hihi

5 thoughts on “Điều tôi thích ở giải đấu Tiền Phong Marathon 2021”

  1. Pingback: Tiền Phong Marathon 62nd- Náo nức Pleiku - Sunglass On Head

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top