Thành tích

Mình là một người tự đánh giá là khá mắc bệnh thành tích khi thi đấu, và nhiều khi chính mình cũng tạo nên áp lực thi đấu cho chính mình, và kết quả đi theo nó có đôi lần là những sự cố đáng tiếc và những nỗi buồn nhắc tới là đau.

Có thể nói, giải đấu là những cuộc đua, cuộc đua thì phải phân thắng bại, kẻ mạnh kẻ yếu, kẻ nhanh kẻ chậm, có những người thì coi giải đấu hay cuộc đua là những lần chiến thắng bản thân chính mình. Nhưng tôi tin chắc là đại đa số nhữung người đã đam mê bộ môn chạy bộ này thì sâu thẳm họ vẫn muốn chiến thắng – chiến thắng chính họ là đương nhiên để họ kiểm tra kết quả của quá trình tập luyện, bên cạnh đó họ còn muốn chiến thắng những chiến hữu của mình để cùng nhau vui đùa rằng “Chén, và Chén”. Ai cũng hiểu rằng, thi đấu là chinh phục những thành thích mới, là chiến thắng mới vui, đi thi đấu được giải càng vui hơn. Nhưng áp lực của thi đấu nếu không kiểm soát tốt nó, hay ý chí không đủ vững vàng thì có thể chính những áp lực thi đấu, thành tích đó sẽ đưa người chơi đi vào thế phản tác dụng, và mình đã từng rơi vào trạng thái đó

Lần mình đặt nặng thành tích nhất là tại giải đấu VNExpress Hà Nội Marathon Midnight 2020, giải đấu này như mình chia sẻ trước đó thì mình đã có khảong thời gian như rơi vào trầm cảm cần thoát khỏi mạng xã hội (Thông tin chi tiết về sự trầm cảm mạng xã hội ấy do Chạy bộ gây ra có thể đọc để hiểu thêm ở bài “Chạy bộ & Trầm cảm mạng xã hội“).

Vậy thành tích có quan trọng không?. Với mình nó vẫn là quan trọng, nếu không có sự ganh đua cuả không khí thi đấu thì không còn thú vị hay cố gắng chỉ vô nghĩa. Nhưng mình cũng nhận ra rằng nếu mọi thứ chỉ ở mức “vừa sức” để vừa chạy vừa chơi là tuyệt nhất.

Niềm vui đi race!

Đương nhiên khi đặt nặng thành tích thì dường như mình rất căng thẳng, sự căng thẳng ấy thể hiện qua từng bức hình trong thi đấu của mình. Ngược lại, mình không đặt nặng thành tích thì đổi lại mình được những bức hình rất đẹp và tươi tắn. Quan trọng nhất là cảm nhận bản thân mình thấy vui không thấy quá sức hay sợ chạy sau race, tới mức anh bạn Coach cuả mình cũng nói “không sập là tốt rồi”.

Sau giải này mình nhạn ra rằng, thực ra không càn quá căng thẳng áp lực phải sub này sub kia, mình vui và an toàn là quan trọng nhất. Lần sau mình không giám allout nữa kkk. Thồi lại xem hình đẹp vui vẻ của mình trong lúc thi đấu để hiểu được niềm vui trọn vẹn khi đi race nhé.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top