Giai đoạn tập luyện

Khi người khác nhìn thấy thành quả của bạn họ sẽ nói rằng đó là do bạn có tố chất, có năng khiếu …. họ không bao giờ thừa nhận sự cố gắng của bạn“, đúng rồi, tôi còn nhớ cũng có nhiều người nói tôi có tố chất, hay năng khiếu khi họ thấy tôi chạy đạt một mốc thành tích nào đó mà ít người đạt được hoặc đạt được trong thời gian ngắn như tôi. Tôi cũng thắc mắc, ủa tôi đâu có tố chất gì, nếu nói tố chất thì chắc là sự kiên trì, chăm chỉ thôi, vâng đúng rồi, năng lực lì lợm cũng là một dạng năng lực đặc biệt đối với bộ môn Marathon.

Tính tới thời điểm hiện tại thì cự ly dài nhất mình chạy là marathon, nhưng cá nhân mình thấy sự kiên trì và lì lợm trong lúc tập luyện và ngày thi đấu là yếu tố tạo nên thành tích tất cả. Mọi người không biết rằng mình rất chăm tập theo giáo án, chỉ có không hoàn thành bài tập 100% mục tiêu chứ rất hiếm khi thấy mình bỏ bài lắm, cố gắng mọi cơ hội để không bỏ bài.

Nhưng nói thế nào đi chăng nữa, dù có ý chí kiên trì tới đâu mà sức khoẻ không đáp ứng được cường độ tập luyện thì cũng bằng không, hoặc là quá đối với sức tại thời điểm hiện tại. May mắn của mình là mình đánh giá mình có nền tảng sức mạnh từ tập gym trước khi sang chạy bộ nên mình thấy đây cũng là điều đóng góp vào những thành tích đáng nhiều người nói rằng mình có tố chất, có năng khiếu.

Khi tập luyện, may mắn thay mình không tập một mình, mình tập chạy online cùng nhóm bạn, nhóm mục đích là chia sẻ những điều chưa biết đã biết, chia sẻ giáo án và quan trọng nhất cùng nhau chạy. Với mình đi cùng bạn bè bao giờ cũng đi được xa hơn, lâu hơn. Nhóm mình có anh bạn là Coach (tự gọi chêu thôi) – anh cũng là người nhiều kinh nghiệm nhất, cũng chạy sub245 Marathon rồi, và những người khác. Đây cũng là lí do mình không thấy đơn độc khi tập luyện mặc dù thực tế là vẫn hay chạy một mình đó.

Cảm ơn sự kiên trì, chịu khó của bản thân, và cảm ơn những người bạn cùng nhóm “tập chạy LSR”.

Ngày thi đấu – kinh nghiệm đúc kết của mình

Về tâm lý trong thi đấu, ai cũng hồi hộp háo hức đương nhiên rồi, thông thường mình cũng hay bị cuốn theo luồng người nhanh như gió ấy, nhưng quan trọng phải tỉnh táo, hết sức tỉnh táo đẻ điều chỉnh hãm lại bản thân để không lao theo mọi người nếu không thì sẽ rất nhanh hết xăng trước khi tới chợ lắm, đặc biệt đúng với bộ môn Marathon (bộ môn chạy bền cần phân bố sức lực để đủ tới giây phút cuối cùng).

Cũng có thể là do kinh nghiệm sau vài lần đi giải nên mình rút ra được hoặc do tâm lí thoải mái nên giải gần nhất mình không áp lực phải đạt thành tích cao, hay phải chiến thắng ai, nên hôm đó một nửa chặng đường mình vẫn rất ung dung chạy, không hề có ý định vượt ai, chạy bình thản, chắc phải tới cỡ km ngoài 30 trở đi mình mới bắt đầu nghĩ tới việc cần phải rút sức để về đích.

Về kỹ thuật chữa chuột rút trong race, thật may mắn, nếu như khoảng từ km 33 trở đi, mình không may mắn chạy theo anh bạn (lúc đó chưa quen đâu) Đắk Lắk Runner thì chắc mình đã không bảo toàn được một giải thưởng trong giải nhóm lứa tuổi của mình rồi (được giải nhì lứa tuổi 16-34).

Anh support mình y chang một pacer cá nhân của mình nữa luôn, cụ thể là vì chạy dưới trời nóng, đại đa số chúng ta đều đổ nước lên người cho hạ nhịp tim, và anh bạn đã giúp mình làm điều đó luôn (xem ảnh thấy liền). Ngoài ra, do cung đường của BTC bố trí chạy lặp và trùng nhau nên khi cự ly 21km và 42km gặp nhau đúng chỗ đường hẹp, với lượng người đông đúc vậy may có anh chạy phía trước giúp xin đường giúp nên mình không bị mất sức, và cũng phần nào hạn chế được khả năng giảm tốc độ do tắc nghẽn đường chạy.

Mình vẫn hay bị chuột rút trong thi đấu, có người cho rằng mình không tập luyện đủ, nhưng thực ra không phải đâu mọi người ạ, là do mình không chịu dãn cơ sau tập nên bị bó cơ do tích luỹ đó. Chắc khoảng cỡ km 33 gì đó chuột bắt đầu hỏi thăm mình, may mắn có anh bạn động viên, cổ vũ và đánh lừa tâm lí mình rằng duy trì qua km35 không sao là sẽ không có chuột nữa. Rồi qua km35 nó vẫn âm ỉ muốn rút, kéo mình lại, anh đành bày chỉ cách “đổi tư thế chạy”, khi ấy mình đang tiếp đất bằng mu bàn chân thiên về phía trước, thì anh bảo đổi đáp đất bằng gót đi, và cứ như vậy mình tiếp đất bằng gót đến cỡ km 38,39, ok may quá, tốc độ đương nhiên mình cũng giảm xuống cỡ 10s/1km.

Tiếp đến cỡ km40,41 gì đó, thôi rồi, nãy nó rút bắp, giờ nó rút lên đùi sau rồi, “anh ơi, chuột rút em, làm thế nào bây giờ”, đó là những gì mình biết và vừa chạy vừa kêu la, hix hixx. Rồi đó, nó lại rút lên mông em rồi anh ơi, nó rút hai mông, em phải làm gì nữa đây, rồi anh nghĩ một lúc đành nói, em lấy tay tự bóp đi, ô, nó có hiệu quả thật, đỡ các bác ạ, và duy trì được về tới gần đích còn bon chen chén cả anh luôn kakaka.

Trước và trong Race đều quan trọng

Đấy, để chạy hoàn thành marathon, cá nhân mình đúc kết ra rằng, tập luyện trước race tích luỹ là quan trọng, nhưng những kinh nghiệm mình rút ra đuọc trong race của mình cũng rất quan trọng, nếu hôm đó không có anh bạn Đắk LắK runner chỉ cho mẹo đánh lừa tâm lí, mẹo đổi tư thế chân, mẹo tự vừa chạy vừa bóp mông chắc mình về đích với thành tích kém hơn (Thành tích thi đấu giải đó của mình là 3:48 đối với cự ly FM).

Mình thấy có bạn bè đồng hành trong lúc tập luyện, và trong lúc race đều quan trọng, nhưng công lao của anh bạn Đắk Lắk Runner thật không thể không nhớ được, không có anh ngày hôm đó thì cho dù trước mình có tập luỵện kiên trì chăm chỉ thế nào cũng sẽ về đích với thành tích kém hơn.

Cảm ơn tất cả những người bạn đã cùng đồng hành cả trước và trong race, và cảm ơn bản thân vì những cố gắng.

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top